edit:Mia

nguồn: mialuvly.wordpress.com

          Chương 17: Nếm đủ vị xuyên không.

 

          Viêm Dạ không thèm liếc nhìn tới Tô Yên Vận, hắn nhìn người hầu phía sau lạnh nhạt nói.

 

          “các ngươi có nhìn thấy người nào khả nghi vừa chạy qua không?”

 

          “Khởi bẩm Vương gia, không có.”

 

          “Vương gia, ngài làm sao vậy? Có phải lại có thích khách?” Tô Yên Vận nhìn sắc mặt của Viêm Dạ, cẩn thận mở miệng.

 

          Viêm Dạ lãnh nghiêm mặt nhìn ra xa, đôi mắt màu lam thâm thúy ngày càng u ám nguy hiểm nheo lại. Nữ nhân chết tiệt, bổn vương không tin không tìm ra ngươi!

 

          Không biết chạy bao lâu, xác định tên sắc lang Vương gia không đuổi theo phía sau, Mạc Vi Miên mới thở hổn hển dừng lại, vừa rồi thật là nguy hiểm.

 

          Không thể tiếp tục ở đây nữa, nơi này đã không còn là nơi an toàn, nếu bị tên sắc lang Vương gia kia bắt được cô không thể tượng tượng được mình sẽ ra sao.

 

          Phải biết rằng, ở thời đại này người ta là Vương gia có quyền có thế a. Mặc kệ là lý do gì thì cô vẫn là người đã đánh hắn hôn mê, chỉ như vậy thôi cô cũng đủ tội để bị chém đầu rồi, đã thế cô còn thêm tội chạy trốn nữa.

 

          Một năm sẽ trôi qua rất nhanh thôi, Mạc Vi Miên mày đừng lo, không phải sợ. Cô sợ hãi tự an ủi mình, hy vọng về sau thật sự không cần gặp lại tên sắc lang Vương gia đó.

 

          Ách, tuy rằng bộ dạng hắn rất tuấn tú, lại là mẫu người mình thích, nhưng lại trở mặt nhanh hơn cả mình, hắn hoàn toàn không hiểu thương hương tiếc ngọc là gì.

 

          “Xuân Hoa, tối không ngủ được mà chạy đi đâu vậy?” Thấy Mạc Vi Miên  trở về, Thúy Hoa cau mày hỏi.

 

          Mạc Vi Miên hoàn hồn, giương mắt nhìn Thúy Hoa, nha hoàn ở vương phủ đãi ngộ cũng không tồi, mỗi phòng đều chỉ có hai người ở chung mà thôi.

 

          “Thúy Hoa tỷ, ngươi còn chưa ngủ à, ha ha, ta vừa mót đi tiểu nên đã chạy đi WC” Mạc Vi Miên ngại ngùng cười cười.

 

          WC? Thúy Hoa mở to mắt hồ nghi nhìn chằm chằm vào Mạc Vi Miên.

 

          “Ngủ đi.” Thúy Hoa lãnh đạm nói.

 

          “vâng” Mạc Vi Miên âm thầm thè lưỡi, nghĩ thầm: Cô ta sẽ không hoài nghi mình đấy chứ ? Không được, không được, ngày mai cho dù phải nghĩ nát óc cũng phải tìm ra biện pháp trốn khỏi đây, chỉ riêng mấy thứ đồ lặt vặt trong phủ tiện tay nhặt thôi cũng đã đủ cho cô sống một cuộc đời tiêu dao rồi. Nơi này không thể cho cô ở lại lâu được.

 

          Hu hu, Mạc Vi Miên cô thực là xui xẻo, nếm đủ mùi vị xuyên không a. Cô hận, hận chết cái tên thần tiên kia!

 

          Chương 18: Có bản lĩnh ngươi cứ từ từ mà tìm

 

          Ngày hôm sau, Viêm Dạ liền ra lệnh không có sự cho phép của hắn bất luận kẻ nào cũng không được tùy tiện rời khỏi vương phủ nửa bước, khiến cho bọn hạ nhân long đầy hoang mang, không biết có đại sự gì xảy ra.

 

          Mạc Vi Miên ở trong góc bếp nghiến răng nghiến lợi hận tên sắc lang Vương gia kia hành động quá nhanh, huhu, cứ thế này thì cô làm sao mà thoát được đây!

 

          Cô còn thoáng nghe lỏm được rằng tên sắc lang Vương gia kia ra lệnh cho tổng quản tập trung hết các nha hoàn mới vào đến đại sảnh, không ai hiểu được mục đích của hắn là gì ngoại trừ cô.

 

           Mạc Vi Miên khẽ lẩm bẩm, có bản lĩnh ngươi cứ từ từ mà tìm, bổn cô nương sẽ trốn trong trù phòng, xem ngươi có thể làm gì, haha.

 

          Đại sảnh trong Vương phủ, từng nha hoàn mới vào đứng nối nhau thành hàng, mỗi người đều một bộ cúi gằm mặt trong lòng không khỏi cảm thấy lo sợ.

 

          “toàn bộ nha hoàn mới vào đều ở đây sao?”

 

          Viêm Dạ mặt không chút thay đổi ngồi trên cao, hai mắt lộ ra chút giận dữ, hơi hơi nhíu lại mi, tầm mắt lạnh như băng nhìn về phía tổng quản.

 

          “Đúng vậy, thưa Vương gia.” Tổng quản khom người thật cẩn thận trả lời, trên trán không khỏi bốc lên tầng mồ hôi lạnh.

 

          Thân là tổng quản vương phủ, khi sáng chợt nghẹ hạ nhân nói tối hôm qua Vương gia bỗng nhiên cả người một thân ướt sũng chật vật về phòng, không biết có phải do thích khách làm hay không?

 

          Hiện tại lại bỗng nhiên lệnh cho hắn tập trung toàn bộ nha hoàn mới tới, tổng quản lo lắng, đề phòng, chờ Vương gia lên tiếng, chỉ sợ xảy ra chuyện gì, Vương gia sẽ giáng tội hắn quản sự bất lực.

 

          “Xác định không thiếu ai chứ?” Viêm Dạ  tuấn dung bình tĩnh mở miệng.

 

          Đáng chết, không có nữ nhân kia, lẽ nào đã để cho nàng ta chạy thoát?

 

          Không, nàng ta hẳn là vẫn ở trong phủ. Nếu trong phủ ai cũng có thể tự do ra vào, bổn vương còn lưu lại đống phế vật kia làm gì!

 

        “Hi ha ha hi ha ha

 

          Lấy của tôi hãy trả lại tôi

 

          Ăn của tôi thì hãy nhổ ra

 

          Hi ha ha hi ha ha

 

          Nợ của tôi hãy trả lại tôi

 

          Trộm của tôi thì giao ra đây”(*)

 

          Mạc Vi Miên ngồi trên ghế con, vừa rửa bát vừa ngâm nga mấy câu quen thuộc, trên mặt tràn đầy ý vui thích, tươi cười. Người ngoài nhìn vào cô, cô chỉ cười ngốc mà không đáp lại.

 

         Mắt thấy lại an toàn qua hai ngày, tâm tình của Mạc Vi Miên cô đương nhiên phải tốt rồi, chỉ muốn cười thật sảng khoái thôi.

 

          nha hoàn đối diện ngồi rửa cùng, nghe thấy nhịp nhạc, nhịn không được mở miệng hỏi.

 

          “Xuân Hoa, tỷ hát bài gì vậy? nghe thật hay a.”

       

         Chương 19: Híc, tự động đưa dê vào miệng cọp!

 

         “Nghe hay chứ!? đây là bài hát ở quê hương của ta” Mạc Vi Miên nhìn nàng cười hắc hắc.

 

          “Xuân Hoa, quê tỷ ở đâu?” Tiểu nha hoàn tiếp tục hỏi.

 

          Mạc Vi Miên nhìn nàng nét tươi cười trên mặt bỗng tan biến, có điểm rầu rĩ nói: “Ở một nơi rất xa.”

 

          híc, cô rất muốn về nhà.

 

          híc, cô rất thèm ăn KFC.

 

          híc, cô rất rất nhớ chiếc giường lớn êm ái của mình nữa.

 

          “Rất xa?”

 

          Tiểu nha hoàn nghe mơ mơ hồ hồ nhìn Mạc Vi Miên một cách kỳ lạ, không hiểu tại sao cô bỗng dưng lại buồn bã như vậy.

 

          Mạc Vi Miên không để ý, mân môi không nói lời nào, dù có nói nàng ta nghe cũng không hiểu. Cách nhau một khoảng thời không, ngươi nói có xa hay không?

 

          “Xuân Hoa.” Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng la của Lâm đại nương.

 

          “Dạ” Mạc Vi Miên đáp lại buông chiếc bát trong tay rồi đứng dậy chạy vội tới trước mặt bà ta, trên mặt lộ vẻ mỉm cười hỏi: “Lâm đại nương, có chuyện gì sao?”

 

          “Ngươi và nàng ta cùng nhau mang đồ ăn khuya này đến phòng Tô cô nương cho ta.” Lâm đại nương mắt nhìn Mạc Vi Miên rồi lấy tay chỉ chỉ vào nha hoàn đang đứng bưng khay điểm tâm.

 

          Gì chứ?

 

          Ăn khuya?

 

          Ách, bọn họ vừa mới ăn cơm chiều xong không lâu, giờ đã ăn khuya?

 

          Nâng mặt nhìn sang phía nha hoàn đang bưng đồ ăn, trên khay có ba, bốn đĩa điểm tâm. Cô đảo mắt hơi hơi nhìn lại, ở trên bàn cũng có một khay để bát, đũa cùng một bầu rượu. Mạc Vi Miên lại quay sang nhìn Lâm đại nương, sắc mặt có chút không tình nguyện.

 

          “Lâm đại nương, người xem ta còn phải rửa chén, người sai người khác đi được không?”

 

          “Bảo ngươi đi thì ngươi phải đi, nói nhiều điều vô nghĩa như vậy làm gì chứ!” Lâm đại nương hung ác trừng mắt  liếc Mạc Vi Miên.

 

          “Nhưng mà. . .” Mạc Vi Miên đắn đo.

 

          “nhưng mà cái gì?”

 

          “Dạ, không có gì”

 

          Mạc Vi Miên bĩu môi, gượng ép làm theo lời của bà ta, trên mặt là vạn phần ủy khuất. Cô đi đến bên cạnh chiếc bàn, bưng khay lên, vẻ mặt lúc này của cô so với khi cô khóc còn khó coi hơn, giống như bị người ta cưỡng bức vào lầu xanh vậy.

 

          Dùng ngón chân suy nghĩ cũng biết Tô cô nương mà Lâm đại nương nói chính là vị mỹ nhân lúc trước cô xuyên không rơi trúng phải mặt nàng ta, cũng là thị thiếp của tên sắc lang Vương gia kia.

 

          Nhìn xem, nào là rượu, nào là đồ ăn, không cần đoán, tên sắc lang Vương gia khẳng định cũng ở bên kia.

 

          Hu hu, Mạc Vi Miên cô không phải là tự động đưa dê vào miệng cọp sao?

chú thích: bài hát mà Mạc Vi Miên hát các nàng có thể xem ở dưới:

http://www.youtube.com/watch?v=IuOus3pQzOg

còn đây là lời bài hát (lời bài hát là do ta dịch nên có gì sai sót mong các nàng chỉ bảo và bỏ qua cho ta nha!!)

歌名: 嘻唰唰

演唱: 花儿乐队

嘻唰唰嘻唰唰嘻唰唰

嘻唰唰嘻唰唰

嘻唰唰嘻唰唰我嘻唰唰

嘻唰唰嘻唰唰

123No

冷啊冷疼啊疼哼啊哼

我的心哦

等啊等梦啊梦疯啊疯

请你拿了我的给我送回来

吃了我的给我吐出来

闪闪红星里面的记载

变成此时对白

欠了我的给我补回来

偷了我的给我交出来

你我好像划拳般恋爱

每次都是猜

唉. . .

嘻唰唰嘻唰唰我嘻唰唰

嘻唰唰嘻唰唰

123No

伤啊伤晃啊晃装啊装

多可惜哦

想啊想藏啊藏嚷啊嚷

请你拿了我的给我送回来

吃了我的给我吐出来

闪闪红星里面的记载

变成此时对白

欠了我的给我补回来

偷了我的给我交出来

你我好像划拳般恋爱

每次都是猜

唉. . .

嘻唰唰嘻唰唰我嘻唰唰

嘻唰唰嘻唰唰

123No

唉天天猜

爱夜夜呆

唉时时怪

爱已不再

拿了我的给我送回来

吃了我的给我吐出来

闪闪红星里面的记载

变成此时对白

欠了我的给我补回来

偷了我的给我交出来

你我好像划拳般恋爱

每次都是猜

唉. . .

啦啦啦啦啦啦啦啦啦

啦啦啦啦啦啦啦啦啦

啦啦啦啦啦啦啦啦啦

啦啦啦啦啦啊

哎. . .

嘻唰唰嘻唰唰我嘻唰唰

嘻唰唰嘻唰唰

嘻唰唰嘻唰唰我嘻唰唰

嘻唰唰嘻唰唰

123No

Tên : Xi shua shua (cười biến sắc)

Biểu diễn: Nhóm nhạc hoa nhi.

Hi ha ha hi ha ha hi ha ha

Hi ha ha hi ha ha

Hi ha ha hi ha ha tôi cười

Hi ha ha hi ha ha

123No

Lạnh giá….đau đớn…rên rỉ

Ôi, trái tim của tôi!

Đợi chờ….mơ mộng…điên dại

Xin người: Lấy của tôi hãy trả lại tôi

Ăn của tôi thì hãy nhổ ra

Ngôi sao đỏ lấp lánh

Giờ đã biến thành màu trắng

Nợ của tôi hãy trả lại tôi

Trộm của tôi thì trả lại đây

Người cùng tôi như đang chơi trò tình ái

Mỗi lần đều là sự nghi ngờ

ai. . .

cười….tôi lại cười….

Hi ha ha hi ha ha

123No

Tổn thương…hờ hững….giả dối

Quá nhiều tiếc nuối

Nhớ nhung…..che giấu….kêu gào

Xin người: Lấy của tôi hãy trả lại tôi

Ăn của tôi thì hãy nhổ ra

Ngôi sao đỏ lấp lánh

Giờ đã biến thành màu trắng

Nợ của tôi hãy trả lại tôi

Trộm của tôi thì trả lại đây

Người cùng tôi như đang chơi trò tình ái

Mỗi lần đều là sự nghi ngờ

ai. . .

cười…rồi lại cười…

Hi ha ha hi ha ha

123No

ai…ngày ngày nghi ngờ

yêu…đêm đêm ngẩn ngơ

ai… giờ lại trách cứ

yêu…cũng không quay lại được nữa

Lấy của tôi hãy trả lại tôi

Ăn của tôi thì hãy nhổ ra

Ngôi sao đỏ lấp lánh

Giờ đã biến thành màu trắng

Nợ của tôi hãy trả lại tôi

Trộm của tôi thì giao ra đây

Người cùng tôi như đang chơi trò tình ái

Mỗi lần đều là sự nghi ngờ

Ai. . .

La la la la la la la la la

La la la la la la la la la

La la la la la la la la la

La la la la la a….

Ai. . .

cười…tôi cười…

Hi ha ha hi ha ha

Hi ha ha hi ha ha tôi lại cười

Hi ha ha hi ha ha

123 no.

 

About mia

"believe that you will succeed - and you will"

11 responses »

  1. phong thu says:

    number 1………………

  2. ^^ thank
    hihi, hay qua di =]]

  3. kentu says:

    hay qua! Thanks ss. Cho chuong tiep theo cua ss

  4. thien doanh says:

    hay quá ak thanks nàng

  5. quylun says:

    thanks ss nhiều

  6. tieutus2nhadau says:

    Thanks Thanks nhìu nhìu

  7. zananza says:

    Mong chương mới nhah. Còn tưởng drop á.

  8. Anonymous says:

    Cau oi! Please, dang tiep di cau

  9. Y Tiểu Quỳnh says:

    bài hát hay nha.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s