EDIT: BETY

NGUỒN: LỆ CHI THANH CÁC

Chương 31: Vương gia tân sủng?

Ngay khi đó, cả vương phủ trên dưới đều hiếu kỳ mở rộng tầm mắt, muốn biết cái nha hoàn vô danh mạo muội này có quan hệ gì với chủ tử nhà mình?

Vương gia nạp sủng mới?

Nói không chừng sau này chính là Vương phi chăng?

Giống như vừa bay lên biến thành phượng hoàng vậy, ngoài nàng đám nha hoàn ước ao được như vậy.

Mạc Vi Miên nổi nóng đỏ mắt, cũng không biết Vương gia hỗn đản kia có phải cố ý tìm nàng trả thù, làm như mình là kẹo cao su suốt ngày bám dính lấy mông hắn chạy theo ấy.

Đến khi có thời gian rảnh, bản thân đã ngủ chết dí trên giường, còn cái tinh lực gì nữa mà nghĩ đến việc bỏ trốn.

Ô ô, nàng hoa lệ xuyên không không phải để tìm người ngược đãi mình à nha.

“Tối hôm qua ngủ không ngon sao?” Thấy nàng một hai sống chết biểu tình, Viêm Dạ buồn cười mà chậm rãi mở miệng.

Còn không phải bị ai đó làm hại sao? Hỏi hắn còn có mặt mũi hay không? Mạc Vi Miên cố nén nghiến răng mà nghiêm mặt oán hận, ngoài cười trong không cười giơ tay lên qua lại nói.

“Không có, tối hôm qua nô tỳ ngủ rất khá.”

Trừng mắt hắn trương lạt mắt dáng tươi cười, Mạc Vi Miên nghiến răng nghiến lợi tăng thêm âm.

Nhìn nàng tưởng như phát điên nhưng không dám nổi giận kiềm chế biểu tình, Viêm Dạ tự tiếu phi tiếu nhíu mày.

“Chẳng lẽ là bản vương làm chủ tử không tốt?”

“Không có.”

“Vậy bản vương là chủ tử tốt phải không?”

“Vâng.”

“Bản vương đối với ngươi không tốt sao?”

“Không có.”

“Bản vương lớn lên rất khó nhìn sao?”

Mạc Vi Miên mắt trợn trắng, cái này gọi là xấu xí, thiên hạ sẽ không dễ nhìn liễu.

“Không có.”

“Nếu bản vương lớn lên không khó nhìn cũng không xấu, ngươi sao không nhìn vào bản vương?”

“Vâng.” Mạc Vi Miên yếu ớt tiếp tục trả lời.

“ngươi ngoài câu “không có” ra, không thể nói câu gì khác à?” Viêm Dạ trêu ghẹo cười nói.

“Hở?” Mạc Vi Miên vô tội với cả ngây thơ ngẩng mặt hướng hắn nháy mắt mấy cái.

Diễm Dạ nở nụ cười, thực sự là kẻ ngốc có khối thú vị, giữ lại nàng quả nhiên là quyết định không sai.

Phải biết rằng, có thể tìm một món đồ chơi để mình chơi đùa vui vẻ, điều này không hề dễ dàng chút nào.    

Chương 32: Chết mà vẫn muốn chạy trốn

“Bản vương có việc cần ra phủ một chuyến, ngươi ngoan ngoãn ở lại trong phủ.” Ngữ khí cứ như là nói với sủng vật, Viêm Dạ lạnh lùng nghiêm nghị trên mặt khó lộ ra một tia cười ôn nhu.

“Vâng…” tinh thần Mạc Vi Miên quay về như trước một xíu, dừng lại ở đại não phút chốc vòng vo trở về.

Chờ một chút, hắn vừa nói cái gì cơ?

 Rời phủ?

Hai mắt Mạc Vi Miên vô thần, vừa mừng vừa sợ sáng như kim cương, kích động thẳng người tung hô.

Rốt cuộc nàng cũng có cơ hội được tự do rồi!

Viêm Dạ nghiêng ánh nhìn chằm chằm nàng, khuôn mặt kia bất luận thế nào cũng đều không che giấu được vẻ mặt, chỉ biết nữ nhân này lại muốn mượn cơ hội chạy trốn.

Hắn cười nhạt hừ hừ.

“Mạc mạc, tốt nhất ngươi không nên chọc ta tức giận, hiểu không?” Tuy rằng ta rất thích cưng chiều nàng.

Mạc Vi Miên ngơ ngác mà nhìn hắn, bị con ngươi hắn hiện lên mặt lạnh đến kinh sợ, tâm bỗng đánh một cái rùng mình, vô ý thức gật đầu.

Viêm Dạ thoả mãn cười, xoay người cất bước đi.

Lần đầu tiên thấy hắn dùng ngữ khí như vậy cùng nói với mình, Mạc Vi Miên mất mặt bị dọa cho sợ đến nỗi hai chân như nhũn ra.

Ô ô, cái nam nhân này quá kinh khủng, nàng chết cũng muốn bỏ trốn.

Chỉnh sửa cho tâm tốt lên xong, Mạc Vi Miên nhanh như chớp lao thẳng chạy về gian phòng của mình, đem ý tưởng bất minh như quan ở ngoài cửa.

Thu dọn túi quần áo!

Không được, không được, điều này không phải quá lộ liễu tự tố giác mình cho người khác, ta muốn bỏ trốn sao!

Đúng rồi, chỉ cần ta mang theo bạc là được rồi.

Mạc Vi Miên luống cuống tay chân tìm toàn bộ gia sản giấu từ nơi bí mật, cẩn thận lấy vài cái.

Không biết xảy ra chuyện gì, Tiểu Như vừa lo lắng vừa sốt ruột đứng ngoài cửa, thấy nàng cuối cùng cũng mở cửa đi ra, thở phào nhẹ nhõm.

“Mạc mạc, cô không sao chứ?”

“Không có việc gì, không có việc gì, ta có chút việc, ngươi không cần lo lắng.” Mạc Vi Miên ha hả mà cười, vừa sai nàng vừa đi thẳng phía trước.

“Mạc mạc, cô đi đâu vậy?” Tiểu Như ở đằng sau kêu lên.

“Ta đi WC.” Mạc Vi Miên ném vội cho nàng ta một lý do qua quýt, tránh người.

Cái gì?”WC?”

Tiểu Như đứng ở tại chỗ, Mạc Mạc, hình như nàng đi nhầm phương hướng rồi, WC không phải bên này…

Chương 33: Oa, nhào vào lòng mỹ nam

Đi lâu như vậy, Mạc Vi Miên nghĩ may mắn nhất là lúc này đây, từ đầu tới đuôi không ai dám ngăn nàng, rốt cục cũng thuận lợi ra khỏi vương phủ.

Cảm giác tự do thật sảng khoái, ngay cả hô hấp cũng không giống.

Chỉ là…

Nhìn người này đến người đi xa lạ trên đường, Mạc Vi Miên chạy nhanh tới thoáng cái nàng bị vấp té.

Khóc, nàng còn ở nơi quỷ quái này một năm.

Nàng phải sống thế nào a?

Nhân sinh địa không quen địa

Ô ô, xuyên qua mê hoặc đúng là làm hại chết người.  

Lần sau, đánh chết nàng cũng không đi, nếu như cho nàng năm trăm vạn, còn có thể lo lắng một chút được.

Phi, phi, Mạc Vi Miên, đầu óc mày bị nước vào rồi sao? Đều không may thành như vậy, mày còn muốn đi? Mày không còn đường cứu nữa rồi!

Mạc Vi Miên vừa đi vừa la thật to nhăn lại mi, đầu óc đều tại quấn quýt, lơ đễnh bước đi không nhìn đường, cho đến khi mình đụng phải người, mới hoàn hồn kinh hoảng mà hét lên một tiếng.

“A ——!”

Sợ mình đá phải chó ăn, tay theo bản năng chú ý nhéo áo người trước mặt, hình như bắt được ân nhân cứu mạng.

Đột nhiên ngoài ý muốn, đụng phải cặp mắt hoa đào của Nam Cung Ngọc kia chợt tim đập loạn nhịp từng giây, cúi đầu nhìn như cá bát giác trên người nữ nhân

“Cô nương, cô không sao chứ?”

Tiếng cười khẽ của nam nhân truyền đến, Mạc Vi Miên ngẩn người.

Ách, thanh âm của nam nhân này thật dễ nghe, nhẹ nhàng ôn nhu, nghe xong có cảm giác làm cho tê dại yếu mềm.

Từ từ ngẩng đầu lên nhìn, Mạc Vi Miên chớp mắt mấy cái, oa trời, hóa ra người mình đụng chính là một tuyệt thế nam nhân.

Mỹ nam không phải lúc nào cũng có thể gặp được, cho dù là đụng tới, còn mình lại có thể như vậy quang minh chính đại nhào vào lòng người ta ăn đậu hũ.

Sẽ nhiều cái ôm một chút, qua cái thôn này không có nhiều người ở nhà trọ.

Được, mỹ nam a, chàng không nên đung đưa cặp mắt đẹp kia đối người ta phóng điện bậy biết không?

Bị người như vậy nghiền ngẫm nhìn chằm chằm, Mạc Vi Miên da mặt dày thêm, trên mặt cũng không do khởi xướng năng lai, nàng thu tay không có ý tứ mà cười cười.

“Ha ha, không có việc gì.” Con mắt nhìn chằm chằm vào mặt nhân gia, Mạc Vi Miên ngượng ngùng nói rằng.

Ai, đẹp mắt gì đó hay hay.

Chương 34: Mỹ nam chính là kẻ gây tai họa

Nam Cung Ngọc đang định đến qúy‎ phủ Viêmm Dạ xem, muốn biết trong phủ hắn cất giấu cái gì gọi là bảo bối, cư nhiên có thể cho hắn làm tổ vài ngày trong phủ.

Không nghĩ giữa đường, hắn lại đụng phải thiên hạ thú vị này.

Điều không phải hắn Nam Cung Ngọc tự kỷ (quá yêu bản thân), mà là nữ nhân chỉ cần thấy hắn, sẽ lộ ra dạng mê trai, hắn thấy nhưng không thể trách.

Chỉ là trước mắt nữ nhân này, tựa hồ có điểm không giống.

Nam Cung Ngọc đột nhiên cười hút hồn.

“Cô nương, trên mặt ta có dính gì sao, có thể khiến nàng nhìn chằm chằm như vậy?” Nam Cung Ngọc ngả ngớn mà trêu ghẹo nói.

Mỹ nam thiện ý trêu chọc chút, Mạc Vi Miên chưa phát giác ra mà đỏ mặt, đại não như chập mạch, ngoài miệng thành thật mà trả lời

“Không có, mà thực sự ngươi lớn lên quá xinh đẹp”

Lẽ nào như người ta thường nói, mỹ nam chính là kẻ gây tai họa.

Ánh mắt nhìn nữ nhân đố kỵ trên đường, tưởng không nhìn đều rất khó.

Có trời biết, đụng vào mỹ nam, thì cần dũng khí cực lớn.

“Xinh đẹp?”

Nghe người khác gọi hắn là anh tuấn phong độ, phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, không ai dám dùng hai từ “xinh đẹp” miêu tả hắn.

Thấy sắc mặt mỹ nam lúng túng, Mạc Vi Miên đã biết mình nói sai, có người nam nhân nào thích nghe người khác nói hắn lớn lên xinh đẹp chứ, lại không phải là nữ nhân.

“Hắc hắc, không phải, không phải, ý ta nói ngươi lớn lên rất đẹp đó”

“Đẹp?” Nhìn gương mặt nữ nhân khẩn trương muốn giải thích cái gì đó, Nam Cung Ngọc nheo mắt lại.

“Đúng, đẹp, hắc hắc.” Ô ô mỹ nam thật khó hầu hạ.

Nam Cung Ngọc ngắm kỹ nàng, nhếch môi bạc câu dẫn ra nụ cười uốn cong.

“Không phải là xinh đẹp sao?”

Ách, đẹp với xinh đẹp hình như không sai biệt ý nghĩa lắm sao?

Mơ hồ cảm thấy nam nhân cùng nàng trêu đùa, cảm giác như cái mông nhẵn bóng của con khỉ, Mạc Vi Miên tính tình cái gì cũng không tốt, nàng giương mắt hung hăng trợn nhìn nụ cười của nam nhân có điểm đắc ý.

“Đúng nha, ngươi là mỹ nam đẹp trai, cùng một loại người gây tai họa.”

Mạc Vi Miên linh hoạt nghĩ ra khẩu ác khí, vẻ mặt mỉm cười, cười tủm tỉm, chờ hắn biểu lộ sắc mặt thay đổi.

Chương 35: Tìm một mỹ nam làm phiếu ăn cơm

Nam Cung Ngọc giật mình chốc lát, sau đó lại vui vẻ cười lớn tiếng.

“Kẻ gây tai họa? Ha ha ha.”

Lần đầu tiên có người chỉ vào mặt hắn nói mình là kẻ gây tai họa, Nam Cung Ngọc không tức giận trái lại cười rất vui vẻ.

Người đi trên phố hướng Nam Cung Ngọc đột nhiên cười đồng loạt, lại hiếu kỳ nghi hoặc nhìn đi tới.

Mạc Vi Miên thực sự không quen có nhiều người dùng ánh mắt nhìn mình như quái vật, nàng trợn mắt liếc nam nhân cười đến mức khoa trương

Làm ra vẻ không nhận ra hắn bị kích động.

Tức rồi a, nam nhân này rốt cuộc định cười đến khi nào đây, nàng không cảm thấy mình nói lại cười nhiều như vậy.

“Này, ngươi cười đến mức ngu ngốc rồi phải không?” Kéo hắn sang một bên, Mạc Vi Miên tức giận mà mắng

“Ha ha, không có.”

Thấy nàng tức giận mình phụng phịu xịu mặt xuống, Nam Cung Ngọc tự biết mình còn cười tiếp như vậy nữa, người này sẽ tức giận lắm, lòng hắn tràn đầy ý cười.

 

Mạc Vi Miên liếc hắn, con ngươi giảo hoạt xoay tròn, Nam Cung Ngọc lại có cảm giác nhột da đầu.

“Này, nếu ngươi cười đã rồi, đến lượt ta nói chuyện được chứ?”

“Trước tiên, ta không phải này nọ, ta là Nam Cung Ngọc.” Nam Cung Ngọc hơi cau mày nói.

Mạc Vi Miên nhìn hắn, miệng mỉm cười có phần vô tội.

“Ngươi không nói cho ta biết, làm sao ta biết ngươi tên gì, ta thấy ngươi không giống loại người hẹp hòi.”

Bị nàng đem xếp một loại, Nam Cung Ngọc chỉ có thể bất đắc dĩ mà lắc đầu cười.

“Nàng muốn nói cái gì?”

“Hắc hắc, chuyện là thế này, tuy ngươi chiếm mất tiện nghi của ta, nhưng Mạc Vi Miên ta không phải cái loại nữ nhân ngang ngược, không ép buộc ngươi phải lấy ta, vì không nỡ từ chối lương tâm cắn rứt của ngươi, ngươi có thể bồi thường chút đồ ăn là được rồi, mà ta đây tạm thời không có nơi để đi, cứ ở nhà ngươi trước đã.”

Dù sao bạc trên người đủ một ngày đêm, ở đây lại có một người hiểu chuyện, nên nghĩ lại, mình tìm chỗ cẩn thận ở.

Đúng lúc va vào mỹ nam này, nhìn quần áo hắn ăn mặc, hẳn là không lo vấn đề kinh tế, đem hắn làm phiếu ăn cơm dài hạn là được rồi.

Mà làm thương nhân như Nam Cung Ngọc, hắn chưa thấy người nào, đúng hơn là chưa gặp qua ai có thể đem loại này ra nói chuyện uyển chuyển như vậy lại thêm khí khái hùng hồn.

 

 

 

About mia

"believe that you will succeed - and you will"

9 responses »

  1. kimdung says:

    tem tem , cam on nang

  2. Thank
    Aaa, phong bi ^^
    MVM cung bit “loi dung” soai ca ghe nha =]]

  3. Tận 5 chương.
    Thanks nàng nhìu nhá.

  4. ky2999 says:

    tan 5 chuong ma sao ko dinh rang thia, hix, a ưen hủ de chinh . thank nang nhiu nha

  5. tôm says:

    thks ss!!!!

  6. pesony says:

    hay lắm, thankss

  7. quy lun says:

    thanks!

  8. Phong thu says:

    Hac.chj nay that vo sj.thanks nang

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s