EDIT: RUA.ANNE
NGUỒN: CỨ ĐIỂM MÈO HOANG

Chương 117 : Anh muốn nghĩ cái gì
Tiếu Tiêu hồ nghi nhìn anh:”Không?”
Đằng Tại Hi câu dẫn một nụ cười lãnh đạm,ánh mắt lạnh lùng mà ngạo mạn:”Tôi có thích cô ấy hay không,tại sao muốn kết hôn với cô ấy đều không liên quan đến cô,đây là chuyện của tôi,cô không có quyền hỏi đến.”
Nói xong anh nhìn sắc mặt của cô ta càng ngày càng khó coi,khóe miệng lại lộ dáng vẻ tươi cười,tà mị tiếp tục nói:” Tiếu Tiêu,cô là trợ thủ đắc lặc của tôi,đối với lời nói mới rồi của cô tôi sẽ không truy cứu,hôm nay cô đã đến đây,vậy chơi cho tốt đi! Xin lỗi không thể tiếp cô thêm.”
Nhẹ nhẹ vỗ bả vai cô ta,Đằng Tại Hi một thoáng đã lướt đi khỏi.
Tiếu Tiêu chậm chạp xoay đầu lại,con mắt đỏ trừng trừng thân ảnh cao lớn của anh,trong lòng chứa đầy thống hận.
Anh vì sao không thể yêu cô? Dù cho không thể yêu ngay nhưng cô sẽ cố gắng luôn ở bên cạnh anh,vì anh anh không thấy trái tim cô luôn hướng về anh?
Tiếu Tiêu cụp mắt xuống,lòng đau thương,không ai có thể an ủi được cô.
Nơi này là thế giới của những kẻ xảo trá,Đằng Tại Hi luôn đều không tiết này đo thương nhân trong lúc đo nụ cười dối trá,tựa như hiện tại,kỳ thực bọn họ rất nhiều người cũng chỉ muốn đến xem cười nhạo mà thôi! Đáng tiếc Đằng Tại Hi cũng sẽ không cho người ta chế giễu.
Lúc này,một người hầu đã đi tới nói với anh:”Thiếu gia,bên ngoài có một vị tiên sinh muốn gặp ngài.”
“Ai?” Đằng Tại Hi nhất thời híp mắt hỏi,thời điểm này còn ai muốn gặp anh đây?
Người hầu kia lắc đầu,ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:” Anh ta hình như là học trưởng của tiểu thư Noãn Noãn,muốn thiếu gia nhất định phải gặp mặt anh ta.”
Đằng Tại Hi cười lạnh:”Triển Lệ Ương đúng không?” Anh thu hồi tầm mắt ,nghiêm túc nói với người hầu kia:”Để anh ta vào đi,nói tôi đang chờ anh ta.”
Thấy Triển Lệ Ương đột nhiên xuất hiện tại nơi này,nhất thời làm cho đám phóng viên náo động,đèn flash lóe ra không ngừng.
Ánh sáng trong mắt Đằng Tại Hi chợt lóe lên,ý bảo Lý quản gia,Lý quản gia lập tức tức gật đầu với anh,nói với các ký giả:” Các vị,bây giờ bắt đầu chính là bên ngoài nội bộ chúc mừng,phiền các vị rời khỏi đây.”
Nói xong ông đưa những ký giả này ra ngoài,bên trong giờ đây chỉ lại những người trong xã hội thượng lưu!
Đằng Tại Hi hai tay đút túi,đối diện trước Triển Lệ Ương,trầm giọng nói:” Nói đi,anh tìm tôi có chuyện gì? Tôi cũng không biết rằng chúng ta lại có thể cùng nhau nói chuyện được cơ đấy!”
Triển Lệ Ương không có biểu tình gì nhìn anh:” Nghe nói anh cùng Noãn Noãn kết hôn?”
Đằng Tại Hi cười đến mị hoặc:”Anh đã biết rồi có cần thiết phải hỏi nữa không?”
“Anh thật lòng hay vẫn muốn vui đùa?” Triển Lệ Ương không phải không muốn Tại Hi đáp là không,chỉ là không muốn Ôn Noãn Noãn bị tổn thương,đặc biệt là hiện tại.
Đằng Tại Hi lại tiếp tục cười cười:” Này,có liên quan gì tới anh không? Triển Lệ Ương,anh không cảm thấy anh quản quá nhiểu chuyện sao? Hiện tại cô ấy đã là vợ của tôi,phiền anh sau này đừng quấn quýt bên cô ấy nữa.”
Tầm mắt Triển Lệ Ương lướt qua anh,tìm tới hình bóng của Ôn Noãn Noãn,rốt cuộc đã tìm được cô rồi,lập tức đi tới!
Đằng Tại Hi nhíu chặt chân mày,liếc bên Ôn Noãn Noãn một cái,lập tức ngăn cản Triển Lệ Ương,trầm giọng nói:” Triển Lệ Ương,lời nói của tôi anh không nghe thấy sao? Tôi nói anh không được đến gần cô ấy nữa.”
Triển Lệ Ương liền hừ lạnh:”Thế nhưng tôi tin Noãn Noãn rất muốn nhìn thấy tôi!”
Nói xong anh lập tức đi tới,la lớn về phía cô:”Noãn Noãn”
Ôn Noãn Noãn nghe thấy,nhất thời mở to đôi mắt,vẻ mặt kích động nhào vào trong ngực Triển Lệ Ương,nhẹ nhàng cọ cọ vào ngực anh.
Triển Lệ Ương rất hài lòng với hành động này của cô,thế nhưng Đằng Tại Hi mặt mày tối sầm lại.
Cô dám ở ngay trước mặt anh cùng người đàn ông khác yêu thương nhung nhớ! Ôn Noãn Noãn chết tiệt,cô không nể mặt anh chút nào sao?
Đằng Tại Hi lập tức kéo cô từ trong lồng ngực Triển Lệ Ương ra,bộ mặt tức giận quát lên với cô:”Ôn Noãn Noãn,em nhìn rõ xem ai là chồng của em. Ai bảo em đối với anh ta yêu thương nhung nhớ như thế?”
Vẻ mặt Noãn Noãn liền sợ hãi,tụt cổ một cái,kinh ngạc cùng uất hận nhìn anh,nhỏ giọng thì thầm:”Anh ấy là người đầu tiên em nhìn thấy! Anh ấy sẽ không làm tổn thương em! Anh là người xấu,anh mắng em.”
Đằng Tại Hi nghe vậy ,sắc mặt ngày càng khó coi:” Tôi là người xấu chẳng nhẽ anh ta là người tốt sao? Cái gì mà người đầu tiên nhìn thấy ? Em…”
Đột nhiên Đằng Tại Hi nhớ lại cái gì đó,không khỏi nhíu chân mày,truy vấn cô:” Chẳng nhẽ bởi vì sau khi em tỉnh lại,người đầu tiên em nhìn thấy là anh ta,vì thế em mới dựa dẫm vào anh ta như thế?”
Ôn Noãn Noãn không rõ lời của anh,chỉ biết hiện tại anh đang rất tức giận,anh sẽ đánh cô,sẽ mắng cô cho xem!
Vẻ mặt Đằng Tại Hi bỗng dưng sáng tỏ,chẳng trách khi đó cô đối với Triển Lệ Ương không hề tỏ ra sợ hãi,thì ra chính là nguyên nhân này!
Triển Lệ Ương nhìn Ôn Noãn Noãn con ngươi đỏ hoe,vẻ mặt cùng bộ dạng ủy khuất,lập tức đẩy Đằng Tại Hi ra,ôn nhu nói với cô:” Noãn Noãn em đừng sợ,anh sẽ bảo vệ em!”
Đằng Tại Hi kéo Triển Lệ Ương qua bên này,căm tức nhìn anh ta:” Triển Lệ Ương,cô ấy không tới phiên anh bảo hộ! Có tôi bảo vệ cô ấy là đủ rồi! Anh cút sang một bên cho tôi.”
Ánh mắt Triển Lệ Ương không chuyển dời theo dõi anh,trầm giọng nói:” Khi cô ấy bị anh làm tổn thương,anh đang ở đâu? Sự tình qua lâu như vậy rồi,anh đã tìm được hung thủ chưa? Đằng Tại Hi,anh căn bản bảo vệ cô ấy không nổi,anh chỉ làm cho cô ấy chịu thêm tổn thương mà thôi.”
Đằng Tại Hi không giận mà cười,đột nhiên đem anh đẩy ra:” Triển Lệ Ương,anh nghĩ tôi sẽ buông tay sao? Vậy anh lầm rồi,Noãn Noãn là của tôi,giờ khắc này là của tôi,vĩnh viễn là của tôi! Bây giờ phiền anh đi cho,ở đây không chào đón anh!”
Đằng Tại Hi chỉ vào cửa chính,ý tứ đã quá rõ ràng.
Triển Lệ Ương quay đầu nhìn vẻ mặt bất lực của Ôn Noãn Noãn,thời dài một hơi,xoa xoa mái tóc của cô,ôn nhu nói:” Noãn Noãn,lần sau anh lại đến thăm em.”
Nhìn thấy anh rời đi,Ôn Noãn Noãn rõ ràng không muốn,nắm chặt tay anh,vẻ mặt cầu xin:” Đừng… Đừng đi… Anh không đi có được không?”
Sắc mặt Tại Hi chợt biến đổi,thân hình đem hông của cô ôm chặt,ôm ấp trong ngực mình,vẻ mặt cao ngạo trừng Triển Lệ Ương:” Đi cho,không tiễn.”
Triển Lệ Ương đi,Ôn Noãn Noãn không ngừng nức nở,tầm mắt vẫn chăm chú về hướng anh rời đi.
Đây chẳng qua là một loại cảm giác rất đơn thuẩn,giống như là không muốn cảm giác ôm áp bên người rời khỏi chính mình mà thôi. Bởi vì khi cô tỉnh lại,anh là người đầu tiên cô nhìn thấy,cho nên luôn dựa vào anh.
Đằng Tại Hi lộ rõ vẻ không vui,ngón tay thon dài đưa tới trên khuôn mặt cô,không cho cô nhìn đi hướng khác,làm cho cô đối diện với mình,trầm giọng nói:”Ôn Noãn Noãn,anh không cho phép em nhìn hắn.”
Đôi mắt Ôn Noãn Noãn đỏ hoe nhìn anh,dụi dụi cái mũi nhỏ,đáng thương nhìn anh:”Em không muốn anh ấy đi”
Trán Đằng Tại Hi nổi gân xanh,nghiến răng nghiến lợi nói:”Vậy em muốn anh tức giận sao?”
“Tại sao anh lại tức giận?” Ôn Noãn không hiểu nhìn anh,đột nhiên bắt được tay anh,nức nở nói:”Anh không nên tức giận,không nên giận em.”
Nhìn dáng vẻ này của cô,Đằng Tại Hi không thể tức giận nổi,thân thủ xoa xoa tóc cô,đột nhiên lôi cô lên lầu.
Đằng gia kỷ tỷ muội nhất thời ngăn trở Đằng Tại Hi,ồn ào nói muốn trêu chọc cô dâu chú rể,bị anh lạnh lùng trừng mắt,các cô lập tức không dám nói nhiều nữa,tránh sang một bên để bọn họ rời đi.
Đằng Thiến Thiến nhìn thân ảnh của hai người,nhất thời cảm thấy rất không thú vị,đả liễu cá a khiếm,nhìn phòng khách vẫn náo nhiệt như cũ,nói với Đằng Tử Hạo:” Tử Hạo à,dì con đang buồn chán quá,con đi uống rượu với dì đi”
Nói xong cô ôm lấy cổ Đằng Tử Hạo đi ra ngoài.
Đằng Tử Hạo liền dùng dằng:”Này dì! Con còn chưa đủ tuổi mà,uống rượu cái gì chứ!”
“Lại còn làm trò! Cháu nghĩ rằng dì không biết chaú đã sớm uống rượu rồi sao?”
“…”
Đằng Tại Hi kéo Ôn Noãn Noãn đến phòng tân hôn,ôm cánh tay nhìn cô,dôi mắt sâu thẳm như muốn đoán cô đang suy nghĩ gì.
Ôn Noãn Noãn bị anh thấy toàn thân đều càm thấy khó chịu,không khỏi nhíu mày,chu cái miệng nhỏ nhìn anh.
Đằng Tại Hi đi tới bên cô,Ôn Noãn Noãn không tự chủ thối lui về sau,ngã xuống giường,kinh ngạc chống hai tay bên cạnh nhìn người đàn ông trước mặt,nói không nên lời.
Ánh mắt anh sâu thẳm,chăm chú nhìn trên người cô,đột nhiên cười đến mị hoặc:”Hôm nay là đêm tân hôn của chúng ta,em nói xem chúng ta nên làm chút gì đấy để chúc mừng mới đúng chứ”
Ôn Noãn Noãn thơ ngây nhìn anh,nhỏ giọng nói:” Anh nghĩ nên làm gì? Em không có tiền!”
Đằng Tại Hi liền nở nụ cười,thân thủ vuốt ve gương mặt trơn bóng,mềm mại của cô:” Anh không muốn tiền,đồ ngốc!”
“Vậy anh muốn cái gì?” Ôn Noãn Noãn vẫn ngây ngốc nhìn anh hỏi,khi nhìn đến khóe miệng anh có vẻ tươi cười nguy hiểm,cô nhất thời cảm thấy khẩn trương,có chút hối hận với lời mình vừa nói.
Đằng Tại Hi dựa vào hướng của cô,Ôn Noãn Noãn không được tự nhiên muốn lẩn tránh,Đằng Tại Hi thì thầm bên tai cô,nhẹ nhàng nói:” Em nói xem,đêm tân hôn phải làm những gì?”
Nói xong anh thổi khí bên tai cô,Ôn Noãn Noãn cảm thấy không tự nhiên run rẩy vài cái,xoay đầu kinh ngạc nhìn anh,thanh âm run run:”Em sợ lắm.”
Đằng Tại Hi nghe vậy nhất thời chấn động,kinh ngạc nhìn cô rõ ràng đang sợ sệt,không khỏi nhíu mày,ngừng động tác:”Em…đang sợ anh?”
Ôn Noãn Noãn đáng thương nhìn anh,con mắt to hồng hồng,đáng yêu như thỏ con,thấy Đằng Tại Hi trong lòng có chút ngứa ngáy,lại có chút nhói đau.
Anh thở dài một hơi,xoay nghiêng người nằm cạnh cô,ngón tay thon dài nhẹ nhàng vén mái tóc cô,nhẹ giọng nói:” Tuy rằng em không nhớ rõ,anh đã từng nói,chờ em 18 tuổi sẽ để em trở thành người của anh! Vì thế anh hiện tại sẽ không đụng vào em,mấy tháng sau,chờ đến khi em đủ 18 tuổi,anh sẽ không khách khí nữa đâu.”
Ôn Noãn Noãn kinh ngạc nhìn ánh mắt chứa đầy nhu tình của anh,không khỏi cắn môi dưới,nháy nháy mắt,nhỏ giọng:” Anh thích em sao? Em cũng thích anh.”
Đằng Tại Hi nghe xong liền ngẩn ra,đột nhiên thoải mái phá lên cười,bàn tay to nhẹ xoa tóc cô:” Nha đầu ngốc! Em phải nhớ kỹ,anh là chồng của em,em phải nghe anh! Anh chán ghét việc ngoại tình,em tuyệt đổi không thể làm! Cũng không được chọc anh tức giận,biết không?”
Ôn Noãn Noãn cười với anh,chủ động ôm bờ vai của anh,đem khuôn mặt nhỏ nhắn của mình dán vào lồng ngực anh,nói tiếp:”Em rất thích anh.”
Cô nói thích anh,làm cho anh thật cao hứng,không khỏi đem cô ôm chặt lấy,thân hình mềm mại của cô làm cho anh thấy rất thoải mái,khóe miệng lại không khỏi tươi cười.
Đằng Tại Hi nhẹ nhàng xoa lưng cô,ở bên tai cô nhẹ giọng nói:” Noãn Noãn,chờ em hồi phục trí nhớ,chúng ta thế nhưng còn có rất nhiều sổ sách! Anh sẽ không cấp luôn,từ từ sẽ đến,như vậy một đống sổ lớn sổ sách,đủ để em dùng cả đời!”
Ôn Noãn Noãn chỉ dựa khuôn mặt mình vào trong lòng anh,thoải mái cọ xát,thực sự rất thoải mái,làm cho cô muốn ngừng mà không ngừng được,rất thích rất thích được ôm anh.
Cô đột nhiên nâng mắt nhìn anh,liền nhìn vào đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy của anh,trán cô bỗng dưng từng đợt nhói đau,những mảnh ký ức vụn vặt hiện lên trong đầu cô.
Ôn Noãn Noãn đau liền hô lên một tiếng,ôm lấy trán mình,vẻ mặt khó chịu:”Đau quá..”
Đằng Tại Hi nhíu mày,quan tâm nhìn cô hỏi:”Noãn Noãn,em thấy thế nào? Em không sao chứ? Noãn Noãn? Có khỏe không? Thấy đau ở đâu?”
Đoạn ký ức ngắn ngủ như muốn trở lại trong đầu cô,vẫn cứ nghiền ép dây thần kinh của cô,làm cho cô cả người đều khó chịu,nhất thời không thở được.
Nhìn cô đau đớn,khó chịu như vậy,Đằng Tại Hi cũng trở nên luống cuống,ngồi một bên lo lắng không ngừng nhìn cô liên tục kêu đau,mà chính anh lại cũng không biết nên làm gì.
“A” Ôn Noãn Noãn hét lên một tiếng,một giây sau ngã vào trong bóng tối,mềm yếu vô lực rời khỏi lòng Đằng Tại Hi rơi xuống.

EDIT: JENNE
Chương 118 : Sau đêm tân hôn
Rõ ràng là đêm tân hôn, thế nhưng hắn lại không có cái cảm giác của đêm tân hôn. Tại Hi mời thầy thuốc gia đình tới, đưa đến xem qua Noãn Noãn, nói là không có việc gì, Tại Hi yên tâm, một đêm này cũng cứ như vậy giống với trước đây!
Sang ngày thư hai, Noãn Noãn ở trong lồng ngực ấm áp lo lắng mở mắt ra. Đầu tiên là chống lại khuôn mặt anh tuấn lúc ngủ của Tại Hi, ánh mắt không tự chủ trở nên nhu hòa, khéo miệng lộ ra nụ cười ngọt ngào.
Mỗi buổi sáng thức dậy lại được nhìn thấy khuôn mặt đang ngủ của anh rể, thật là tốt!
Đăng Tại Hi bỗng dưng mở ra cặp mắt sâu thẳm, nhất thời cùng nàng đối diện. Đột nhiên nhướng mày, vuốt ve gương mặt nàng, hỏi: “Đã tỉnh ? Có cảm thấy khó chịu ở đâu không?”
Noãn Noãn lắc đầu mỉm cười nói: “Em không sao , anh rể”
“Anh rể?!” Tại Hi lập tức ngồi dậy, mâu quang bén nhọn ở trên mặt nàng dò xét, hỏi: “Em đã nhớ lại toàn bộ?”
Noãn Noãn nhất thời có chút vô cùng kinh ngạc, cau mày hỏi hắn; “Em đã quên cái gì rồi sao/”
Tại Hi nhất thời nhíu mi: “Em không nhớ sao? Em bị thương, quên hết chúng ta, em không biết sao?’
Noãn Noãn vẻ mặt mê hoặc lắc đầu: “Em không nhớ rõ, em chỉ nhớ ngày hôm qua là sinh nhật anh…”
Chính mình còn làm hắn nổi giận, lúc đó còn xảy ra nhiều chuyện vậy , vì sao nàng không nhớ?
Đằng Tại Hi nghe vậy, nhất thời vẻ mặt trầm tư…
Kêu bác sĩ xem qua, ông nói: “Bệnh nhân có thể bởi vì nhớ được các kí ức trước mà đoạn kí ức lúc bị thương kia khó tiếp nhận được, vì thế lựa chọn quên đi!”
Đằng Tại Hi nhất thời thở dài: “Ai, còn tưởng rằng Noãn Noãn có thể nhớ, liền có thể tìm được người đả thương nàng!’
Noãn Noãn vẻ mặt vô tội nhìn sắc mặt ngưng trọng của hắn, nàng cũng không muốn quên, thế nhưng mà nghĩ không ra.
“Noãn Noãn ngươi thực sự cái gì đều quên hết sao?” Đằng Tử Hạo nói, liền đi tới bên cạnh nàng, vừa định đụng bả vai nàng , Noãn Noãn vô thức né tránh, trợn to mắt nhìn Tử Hạo.
Đăng Tử Hạo nhất thời ngạc nhiên, mà Ôn Noãn Noãn cũng lập tức kịp phản ứng, vẻ mặt áy náy, cúi đầu, uể oải nói: “Tử Hạo, xin lỗi, ta cũng không khống chế được chính mình…”
Đằng Tại Hi lập tức đem ôm chặt Noãn Noãn, nhẹ nhàng nói: “Không có việc gì, chỉ cần em cho anh tới gần là được rồi. Người khác em không cho cũng tốt”
Không cho đến gần nàng, nàng chỉ có thể là của hắn, cả đời chỉ là của hắn.
Tử Hạo nhất thời vẻ mặt đầy hắc tuyến, cậu chín của hắn cũng thực độc chiếm kinh khủng quá đi!
Tại Hi lần nữa đem tầm mắt rời đến Tử Hạo, nhẹ giọng nói: “Tử Hạo, đem mọi người ở học viện Weiliya thẩm tra lại một lần cho ta! Nàng ở Weiliya gặp phải chuyện không may, vì vậy thủ phạm nhất địch ở Weiliya.
Tử Hạo nghe vậy, gật gật đầu: “Được , cháu biết rồi”
Trong lòng hắn đã nghĩ đến một người, rốt cuộc có phải nàng không, hắn cũng chưa xác định, e rằng phải tìm nàng nói chuyện.
Phân phó mọi việc xong xuôi, mọi người liền vội vàng ly khai. Thẳng đến trong phòng chỉ còn hai người bọn họ, Noãn Noãn còn đang ngẩn người, không biết suy nghĩ cái gì.
Tại Hi đột nhiên từ phía sau ôm chầm lấy nàng, dựa vào bên tai, nhẹ giọng hỏi: “Em nghĩ gì đến mất hồn thế? Không phải nói muốn nam nhân khác chứ, anh sẽ không bỏ qua đâu?”
Hơi thở hắn cực nóng phun bên tai nàng, nhất thời làm cho nàng rất khó chịu, thân thể không tự chủ run rẩy vài cái, nhỏ giọng nói: “Em mới không có nam nhân nào khác. Chỉ là đang suy nghĩ một chuyện thôi.”
Tại Hi đột ngột xoay người nàng lại, cùng mình đới diện, khéo miệng gợi lên vẻ tà mị: “ Noãn Noãn em biết bây giờ chúng ta có quan hệ gì không ?”
“Hả?!” Quan hệ gì, vẻ mặt Noãn Noãn mơ hồ, không biết những ngày mình mất kí ức xảy ra chuyện gì!
Nhìn bộ dạng ngây ngốc của nàng, Tại Hi mỉm cười, nâng khuôn mặt nàng lên, nhìn vào cặp mắt trong suốt kia: “Chúng ta đã là vợ chồng!”
“Hả?!” Noãn Noãn nhất thời ngạc nhiên, trừng lớn mắt, hoài nghi lỗ tai mình có phải hay không có vấn đề. Tại sao lại nghe thấy như vậy.
Tại Hi có chú bất mãn trước phản ứng của nàng, nhíu mày nói lại lần nữa: “Anh nói là chúng ta giờ đã là vợ chồng, sau này em sẽ đều thuộc về anh, phải nghe lời anh, anh không cho phép làm việc gì, em tuyệt đối không thể làm!’
Bọn họ kết hôn?! Bọn họ là vợ chồng?! Thế nào mới vài ngày mà lại xảy ra việc trọng yếu như vậy ? Vợ chồng ?! Nàng cùng hắn ?! Trời ạ ! Ai có thể nói cho nàng biết rốt cuộc có chuyện gì thế này !
Tại Hi nhìn nàng ngây ngốc, đem nàng đặt trên giường, liếc nìn nàng, cười mị : “ Em rất kinh ngạc sao ? Cũng đúng, giống như anh một người có địa vị như vậy lại có một người vợ như em, thật làm người khác kinh ngạc ! Em hẳn là phải cảm thấy vinh hạnh mới đúng !’
Noãn Noãn hít thật sâu 1 hơi, thanh âm run rẩy : “Anh , anh rể, chúng ta thực sự kết hôn ?! Thế nhưng em…’
“ Đúng, chúng ta thực đã kết hôn. Em đã trở thành vợ của anh !’ Tại Hi cắt đứt lời nói của nàng, vuốt ve gương mặt trơn mềm, khéo miệng nhất thời gợi lên vẻ tà mị, tươi cười : “Mà kết hôn rồi thì chuyện quan trọng nhất chính là tạo người, em nói đi ! ‘
Noãn Noãn suýt nữa vì lời hắn nói mà sặc, tạo , tạo người ?! Nàng cùng với anh rể tạo người ?! Trời ! Ai có thể nói cho nàng biết đây không phải sự thật !
Noãn Noãn chỉ mới nghĩ mà mặt đã đỏ ửng, nóng hổi, ánh mắt không dám dừng trên người hắn, vẻ mặt e thẹn
Đằng Tại Hi nhất thời cười ha ha, rất hài lòng biểu hiện của nàng, tâm tình thật tốt, đột nhiên liên theo nguwoif nàng đứng lên, nhìn nàng trên giường : “Nhìn em khẩn trương như vậy nếu như anh thật sự làm, có phải hay không không còn nhìn anh nữa ?’
Noãn Noãn còn đang đắm chìm trong lời nói của hắn, Tại Hi đã huýt sao dời đi.
Giơ tay sờ sờ gò má mình, rất nóng, Noãn Nõn không khỏi cắn môi dưới, hồi tưởng lại nhất cử nhất động của Tại Hi, trong lòng chậm rãi ấm áp, nguyên lai nàng thực sự chìm đắm trong mị lực của hắn không thể tự khống chế.
“Dì ?’ Ôn Bảo Bối lúc này từ bên ngoài ghé đầu vào, Ôn Noãn Noãn nhất thời hồi tỉnh, đới với nàng vẫy tay cười xán lạn, Ôn Bảo Bối lập tức hoan hô đi tới, nhào vào lòng nàng !
Noãn Noãn nhất thời run rẩy một chút, lập tức nhắm chặt hai mắt, ở trong lòng nói với chính mình không có gì, mới chậm rãi mở mắt ra, liền cùng Ôn Bảo Bối cười gượng ép : “Bảo Bối, dì không có việc gì đâu !’
Ôn Bảo Bối nghi ngờ nhìn nàng : “Dì thực sự không có việc gì sao ? Thế nhưng dì trước đây không nhận ra Bỏa Bối ! Bỏa Bối muốn cùng dì ôm một cái, dì đều né tránh, cũng chỉ choc ha ôm dì !’
“Có , Có sao ?’ Noãn Noãn không khỏi đỏ mặt lên, che đi gương mặt nóng hổi của mình : “Ta có bộ dạng này sao ?’
Xấu hổ a ! Nàng thực sự có cái bộ dạng này ? Cũng chỉ cho Đàng Tại Hi ôm ?
Ôn Noãn Noãn cũng không thể tưởng tượng đây là cục diện gì, thật không biết ngay lúc đó chính mình rốt cuộc đang suy nghĩ gì, thế nhưng sẽ làm ra việc làm cho người ta chuyện xấu hổ đi!
“Tại sao không có! Dì vẫn đều cầm lấy quần áo của cha, đều không buông tay, cha đi nơi nào dì liền đi nơi đó! Hơn nữa ngày hôm qua đều là cha giúp dì ngươi thay quần áo !”
“Cái gì? !” Ôn Noãn Noãn nhất thời cả kinh, ngạc nhiên nhìn Ôn Bảo Bối, thanh âm đều run rẩy , “Bảo Bối, ngươi nói, quần áo của ta đều là cha ngươi đổi ?”
Thấy Ôn Bảo Bối gật gật đầu, Noãn Noãn thực sự chỉ muốn chui đầu xuống hố, nàng sao lại đi làm loại chuyện này. Như vậy trước mặt hắn nàng sao ngẩng đầu lên a !
Nhìn sắc mặt của nàng lúc xanh lúc trắng, Ôn Bảo Bối nhất thời mỉm cười vỗ vỗ bả vai của nàng, an ủi, “Dì yên tâm, dù sao dì đều đã là vợ của cha, cha giúp ngươi thay quần áo cũng không có cái gì a! Trước đây mẹ không phải còn cùng nam bằng hữu ở trong phòng không mặc quần áo sao?”
Ôn Noãn Noãn nhất thời kinh hãi, mở to mắt con ngươi nhìn nàng, nói lắp nói, “Bảo, Bảo Bối, ngươi lúc nào thì thấy mẹ ngươi không mặc quần áo? !”
Trời! Chẳng lẽ Bảo Bối sớm như đã lớn rồi, Chẳng lẽ vì chị nàng không chịu trách nhiệm giáo dục sao? Thế nhưng làm cho một đứa bé đã gặp nàng cùng nam nhân khác cùng một chỗ? ! Vì sao nàng cũng không biết có việc này phát sinh ?
Ôn Bảo Bối không lưu ý lắm nhún nhún vai, “Mẹ mang bạn trai của nàng trở lại, dì đều đã đi học, vì thế cũng chỉ có ta một mình ở nhà.
“Vậy ngươi…” nàng nhỏ nhỏ vậy, rốt cuộc là gặp được bao nhiêu ? hiện tại nàng sao có thể hình dạng này ? Bảo Bối còn là một tiểu hài tử a!
“Ôi, dì, ngươi cũng đừng quản nhiều như vậy ! Mẹ không phải đã nói rồi sao? Lớn lên sau này mỗi một nữ hài tử sẽ có bộ dáng như vậy , vì thế ngươi cũng đừng hoang mang, ngoan ngoãn cùng cha cùng một chỗ thì tốt rồi a!”
Sao nàng lại muốn chứ ! Cái này chính là giáo dục có vấn đề nha ! Đối với một đứa trẻ như vậy có cần phải nhìn thẳng vấn đề này không !
Thế nhưng Ôn Bảo Bối lại giục nàng đi ra ngoài : ‘ Dì, đừng suy nghĩ nhiều như vậy làm gì, quan trọng nhất là mình hài lòng sao ? Ngươi trước đây là luôn nói với ta như vậy ! Vậy bây giờ đi chơi với ta thôi, thật lâu ta chưa cùng ngươi chơi đùa rồi !’
Noãn Noãn còn muốn nói gì nhưng vẫn là không nói, tựa như nàng cao hứng là được rồi, những chuyện trước kia, nàng sẽ chọn quên đi, coi như không biết.
Ôn Bảo Bối kéo nàng ra vườn hoa, nhất thời gặp được Đằng An Tâm cùng chồng nàng Ngũ Gấm Hoa trong đình nghỉ mát.
Nguyên vốn là quá khứ, nhưng bọn họ cũng gặp được nàng, vì thế không thể không đi, hết sức kiên trì đi tới, đối với bọn họ lên tiếng chào hỏi, liền muốn rời đi, nhưng Đằng An Tâm lại gọi nàng lại.
‘ Noãn Noãn chờ một chút !’ Đằng An Tâm ưu nhã bắt chéo chân, ánh mắt bí hiểm đánh giá nàng ; ‘Ngươi bây giờ cùng chú chín kết hôn, như vậy chúng ta đã là người một nhà, ta xem ngươi là có cần phải đề cao một chút tài nghệ của ngươi !”
‘ Xoay ngang?’ Ôn Noãn Noãn cẩn thận từng li từng tí nhìn nàng, không biết nàng là hảo ý còn là như thế nào, trong lòng có chút sợ hãi!
Đằng An Tâm đột nhiên đứng lên, ở bên cạnh nàng dạo qua một vòng, cầm lọn tóc của nàng nhìn vừa nhìn, tấm tắc lên tiếng, “Tuy rằng da của ngươi rất tốt, phát chất cũng thật tốt, thế nhưng ngươi xem ngoại hình này của ngươi, mặc dù là có như vậy một điểm đáng yêu, thế nhưng ngươi cảm thấy hình tượng này có thể gánh chịu thân phận con dâu Đằng gia sao? Ngươi cảm thấy ngươi xứng đôi chú chin của chúng ta sao?”
Ôn Noãn Noãn nghe vậy, nhất thời tự ti cúi đầu, có chút ủy khuất, có chút vô tội, nàng ở trường chính là cái bộ dạng này , chẳng lẽ bảo nàng đi trang điểm dung nhan sao?
Ôn Noãn Noãn nhìn dì mình bị ủy khuất, tuy răng kia cũng là người nhà của nàng, thế nhưng cũng không thể khinh dễ dì a
Nàng lập tức đi đến trước mặt Ôn Noãn Noãn, dang hai tay như gà mẹ bảo vệ gà con che chở Noãn Noãn, lớn tiến nói: ‘Dì bảy, ngươi không thể khinh dễ dì ta! Nếu không cha ta nhất định sẽ nổi giân với dì’
Lúc nào muốn sử dụng uy của Tại Hi, liền sẽ hữu dụng a!
Đằng An Tâm nhất thời tự tiếu phi tiêu nhìn con quỷ nhỏ, cúi đầu cùng nàng đối diện: ‘Bảo bối, ngươi nghĩ rằng ta sẽ sợ ba cháu sao!’
Nói rồi, liền cầm tóc này nhiễu loạn, Ôn Bỏa Bối lớn tiếng gọi: ‘Ai! Tóc của ta ! Người xấu! Dì bảy là người xấu!’
Ngũ Gấm Hoa thở dài một hơi, đi tới, đem vợ mình kéo đến bên cạnh, ôn nhu nói: ‘Được rồi đừng khinh dễ bảo bối nữa, người khác còn tưởng em mới là tiểu hài tử!’
Đằng An Tâm xoay người đi, ôm cổ hắn, hôn môi một ngụm, không chút ngượng ngùng vì có người, cười: ‘Em là tiểu hài tử của anh như thế nào? Không được sao?’
Ngũ Gấm Hoa nhất thời cười sủng nịnh: ‘Có thể, đương nhiên có thể!’
Noãn Noãn nhìn bọn họ nhất thời ao ước, Tại Hi có thể dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng. Muốn Tại Hi luôn cao ngạo lạnh lùng có bộ dáng như vậy, e rằng đây chỉ là hy vọng xa vời của nàng thôi. Nhất thời thở dài vô lực.

EDIT: JENNE
Chương 119 : Tạo người mới
Thực tế Đằng An Tâm là mang theo Ôn Noãn Noãn đi tiệm uốn tóc!
Ôn Bảo Bối vẫn luôn như là gá mái che chở gà con, đứng sau Ôn Noãn Noãn, gắt gao nhìn chằm chằm Đằng An Tâm chỉ sợ nàng khinh dễ dì của mình, thế nhưng vừa đến tiệm uốn tóc, nàng liền có biết bao ngạc nhiên hấp dẫn ánh mắt, đầy kinh hỉ.
Bảo là muốn đến bảo hộ Ôn Noãn Noãn, thế nhưng lập tức cầm quyển tạp chí lưu hành kiểu tóc mới nhất ra nhìn, sớm đã đem mục đích ban đầu quên mất không còn một mảnh.
Đăng An Tâm đem Ôn Noãn Noãn ấn ngồi trên ghế, nói với nhà tạo mẫu tóc có kiểu đầu quái dị bên cạnh: “ Ngươi liền tỉa chút tóc cho nàng, cứ dựa theo khuôn mặt là được, còn về màu tóc..”. Nàng vuốt vuốt cằm, đánh giá mái tóc đen nhánh của Ôn Noãn Noãn, nói tiếp: “Màu đen cũng rất tốt, thê nhưng…”
Nói rồi, nàng liền cùng người kia đối diện cười, nhà tạo mẫu tóc gật gật đầu, nói: “Vậy màu da cam thế nào? Vậy cắt cho nàng kiểu đầu bobo, thật hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn, nhất định sẽ rất đàng yêu!”
Đằng An Tâm cũng thật thỏa mãn gật đầu: “Cứ như vậy làm đi, ta còn thực không thể chờ muốn nhìn thấy thành quả đâu! Ta đối với năng lực của ngươi rất xem trọng nha!”
Ôn Bảo Bối nghe được bọn họ nói chuyện, lập tức ném quyển tạp chí, đi tới, xoa xoa eo nhỏ, đối với Đằng An Tâm lớn tiếng nói: “Dì bảy, cha con thích nhất chính là mái tóc đen của dì, nếu dì bảy đem nó thay đổi, cha con nhất định sẽ rất tức giận!”
Đằng An Tâm nhất thời hừ lạnh một tiếng: “Hừ, tiểu Bảo Bối, con nghĩ rằng ta sẽ sợ cha con a! Cha con lại là em trai ta, chỉ có ta mới khinh dễ hắn, chứ làm gì có chuyện hắn khinh dễ ta, con rốt cuộc có biết hay không. Ta chính là muốn nhuộm, để xem hắn có thể làm thế nào!”
Rồi nàng để nhà tạo mẫu bắt đầu tiến hành, còn nàng vẫn cứ tiếp tục cùng Ôn Bảo Bối trừng lớn hai mắt.
Ôn Noãn Noãn lúc này mới cẩn thận từng li từng tí liếc mắt nhìn bọn họ, nhỏ giọng nói: “Thế nhưng, ta còn phải đến trường, nhuộm tóc thế này không được tốt!”
Nhưng là, lời của nàng cũng chẳng ai trong hai người lọt tai, chỉ có Ngũ Gấm Hoa bên cạnh đói với nàng mỉm cười nói: “Không có chuyện gì đâu, cho dù ngươi có nhuộm thật thì chẳng có ai dám nói gì!”
Hơn nữa sau tin tức đáng kinh ngày hôm qua, thì càng không có ngươi dám động vào nàng chút nào!
Ôn Noãn Noãn nhất thời thở dài, bất đắc dĩ nhìn mái tóc đen của mình trong gương, kì thực nàng không sợ người khác, đáng sợ mới chính là Đằng Tại Hi tức giận a!
Trong khi nhà tạo mẫu bắt đầu động vào tóc nàng, Ôn Noãn Noãn nhất thời không tự chủ được run rẩy, thân thể tự nhiên tránh né, con ngươi phống đại, khi mọi người còn đang ngạc nhiên, nàng lập tức cúi đầu xin lỗi: “Thật xin lối, ta không phải cố ý, chỉ là thân thể tự nhiên lại có phản ứng như vậy…”
Đăng An Tâm nhất thời hiểu rõ, gật gật đầu, đến bên cạnh nàng, nhìn sâu lên đôi mắt mang theo sợ hãi của Ôn Noãn Noãn, nhẹ giọng nói: “Kì thực ngươi nhìn người nam nhân trong gương kia đi, chậm rãi đem dáng vẻ của hắn kỷ thục, có thể ngươi sẽ không còn sợ hắn, hay ngươi thử tưởng tượng hắn là tiểu chín, nói vậy nhất định đối với ngươi có ích!”
Tưởng tượng thành anh rể nàng? Ôn Noãn Noãn mở to đôi mắt nhìn chằm chằm tên tạo mẫu tóc kia, nhưng nghĩ dạng nào cũng không thể đem cái nam nhân trang phục kì quái này thành tỷ phu ngạo mạn!
Mặc dù vậy, Ôn Noãn Noãn vẫn chăm chú nhìn hắn, theo trong gương đã thấy hắn bắt đầu động kéo trên đầu mình, than thể không tự giác lại run rẩy. Nàng cũng đã dùng hết nỗ lực bản thân a!
Ôn Bảo Bối nhìn Ôn Noãn Noãn cắt tóc, đột nhiên quay qua đối với Đằng An Tâm nói: “Dì bảy, Bảo Bối cũng muốn đởi kiểu tóc!”
Vừa nói liền còn kéo tay nàng loạng choạng nói, vẻ mặt lấy lòng! Phải biết rằng Ôn Noãn Noãn ta đây cũng không phải dễ dàng như vậy làm nũng!
Đằng An Taamtaf tà liếc nhìn nàng, khóe miệng cười nhưn không cười nhìn: “Vừa mới còn có ngươi nói ta là bại hoại! Kia ngươi sao lại cùng kẻ bại hoại này nói chuyện!”
Dì bảy, con biết sai rồi, con xin lỗi! Dì bảy, dì là tốt nhất, con cũng muốn cắt tóc!”. Ôn Bảo Bối sử dụng hết công lực làm nũng không ai bằng của mình, nhất thời khiến Đằng An Tâm nổi đầy da gà.
Nàng lập tức đưa tới một nhà tạo mẫu khác để làm tóc cho Ôn Bảo Bối, mang tiểu bảo đi thực làm toàn than nàng khó chịu!
Quả nhiên nàng vẫn không thể nào thích được tiểu hài tử a! Nhìn đứa trẻ này đối với mình làm nũng, nàng chỉ thấy ác hàn, thật không hiểu tiểu chín nhà nàng làm thế nào chịu được một nữ nhi như vậy? Quả thực không thể chịu được!
Thời gian bất giác trôi qua, mà Ôn Noãn Noãn do ngay từ đầu toàn thân đều căng thẳng trói buột, chậm rãi liền trở nên thư giãn, giữa lúc đã ngủ mất!
Cho đến khi nàng tỉnh lại, nhất thời trừng lớn mắt nhìn chằm chằm vào gương, tay sờ sờ lên mặt mình, không sai, đây là nàng a, vì sao lại biến thành cái dạng này?! Trời ạ, người này là nàng sao ?
Đằng An Tâm rất hài lòng nhìn nàng: “Quả nhiên người chỉ cần qua tay ta thì đều có thể biến thành phượng hoàng a, ta cũng thực bội phục chính mình !”
Ngũ Gấm hoa nhất thời bật cười, đem nàng ôm vào long mình: “An Tâm, ngươi cũng thực tự cao đi!”
Đằng An Tâm nhất thời giương đôi mắt hờn dỗi, trừng mắt một cái: “Ta chính là có tiền nên tự cao, không được sao!”
Ôn Noãn Noãn nghe vậy, nhất thời cắn môi dưới, nhỏ giọng nói: “ Kia Ngũ đại ca sẽ không thật đem ảnh chụp đi triển lãm chứ? Ta sợ…”
Nàng cũng rất sợ Đằng Tạo Hi sẽ lại tức giận! Sự việc lần trước đã bị hắn mắng cho đến ngốc không ngóc đầu lên được!
Nhớ tới chính mình tốn hết tâm tư để tặng hắn món quà lại bị toái ngã, Ôn Noãn Noãn vẫn cảm thấy trong lòng một trận chua xót!
Ngũ Gấm Hoa cam đoan chỉ tặng các nàng làm kỉ niệm, tuyệt đối sẽ không đem đặt ở triển lãm, Ôn Noãn Noãn mới lôi kéo Ôn Bảo Bối lưu lại thời khắc tốt đẹp này thật vui vẻ!
Lúc này Ôn Noãn Noãn muốn, nguyên lai Đằng An Tâm cũng không phải như vậy phôi một người thôi!
Học viên Weiliya, tất cả thầy trò đều ngồi nghiêm chỉnh, cùng đợi để gọi vào thẩm tra, người thẩm tra xong đã vội vang rời đi, không có cơ hội cùng người chờ bàn chuyện!
Bên trong phòng làm việc, cũng chính là phòng của Hiệu trưởng, Đằng Tại Hi đang ngồi tại vị trí hiệu trưởng, bắt chéo chân, nhìn học sinh đang run lạnh trước mặt.
Mà Đằng Tử Hạo bên cạnh đang hỏi: “Đêm Giáng sinh hôm trước, lúc tám giờ ngươi đang ở đâu? Có người chứng kiến không?
Tên học sinh kia cũng đang run rẩy đáp trả giống người khác: “Khi đó ta đang ở đại lễ đường khiêu vũ, các học sinh trong lớp có thể làm chứng cho ta.”
Đằng Tử Hạo nghe vậy, nhìn sang bên Đằng Tại Hi, Đằng Tại Hi liếc mắt nhìn hắn, ý để người này ly khai, sau đó liền bảo đừng cho người tiến vào vội.
Thở dài một hơi, Đằng Tử Hạo bước tới cạnh Đằng Tại Hi, nói: “Cậu, chúng ta làm cái loại thẩm tra này đến khi nào a? Miệng ta đều đã muốn khô chết rồi!”
Vẫn luôn chỉ mình hắn nói chuyện, hỏi sao không khô miệng sao? Cậu hắn thật đúng là biết cách hưởng thụ, rõ ràng này là chuyện về lão bà của cậu, vốn cậu phải làm việc, nhưng sao bây giờ lại rơi lên đầu mình! Bất quá ai bảo hắn lại là bạn bè tốt của Noãn Noãn, hắn không hi sinh, thử hỏi còn ai nữa đây chứ!
Đằng Tại Hi nghe vậy, hướng ánh mắt nhìn thoáng trên bàn, trầm giọng nói: “Trên mặt bàn có nước, ngươi có thể chậm rãi mà uống! Không chết khát ngươi!”
“Cậu, cậu cũng thật quá ngoan độc đi!” Đằng Tử Hạo vẻ mặt đầy bất mãn: “Dù sao rõ ràng đây cũng là chuyện của cậu mà, vì sao tất cả lại là cháu làm? Noãn Noãn cũng không phải là vợ cháu!”
Đằng Tại Hi nhất thời tự tiếu phi tieeudoix theo hắn, mở miệng lạnh giọng nói: “Nếu như ngươi còn nói nàng là vợ ngươi, ta cho ngươi chết một trăm lần cũng không đủ đâu!”
Đằng Tử Hạo nhất thời trong lòng thầm nghĩ: “Trời! Cháu cũng chỉ biết cậu là kẻ độc chiếm biến thái a~!”
Đằng Tại Hi bỗng dưng hướng hắn thoáng nhìn, hắn ngay lập tức cười ha ha vô tội!
Cười to qua đi, hay là muốn làm chuyện như vậy, thật không thú vị a, hắn tình nguyện đi chơi bong rổ cũng không tới đây thẩm vấn phạm nhân, sau này ai còn cùng hắn chơi đây!
Lúc này, người tiến vào là Hạ Tử Uy, mà nàng không giống những người khác có bộ mặt sợ hãi, mà lộ ra vẻ cao ngạo nhìn Đăng Tại Hi.
Đăng Tử Hạo ở lúc nàng tiến vào liền níu chặt chân mày, hỏi: “Đêm Giáng sinh hôm đó, lúc tám giờ ngươi đang ở đâu? Có người chứng kiến không?
Hạ Tử Uy nhất thời đem tầm mắt chuyển đến trên người hắn, khóe miệng cười lạnh: “Khi đó ta đi WC, không có người nhìn thấy, nhưng cũng không phải ta đả thương Ôn Noãn Noãn!”
Đằng Tử Hạo sắc mặt nhất thời trở nên ngưng trọng, trầm giọng nói: “Tử Uy, ngươi cần hiểu rõ, nếu như không có nhân chứng chứng minh khi đó ngươi ở nhà WC, ngươi có hiềm nghi cao nhất.”
Hạ Tử Uy nghe vậy, nhất thời cười lạnh: “Ta có hiềm nghi rất lớn? Vậy xin hỏi ta có cái gì hiềm nghi? Ta có làm cái gì sai sao?”
“Tử Uy, ta và ngươi đều biết, ngươi luôn luôn gây phiền phức cho Noãn Noãn, bởi vì ngươi đố kị nàng và ta thân thiết không phải sao? Ta đã cho ngươi rất nhiều cơ hội, thế nhưng nhươi trước sau như một luôn true đùa Noãn Noãn, ngươi nghĩ rằng ta không biết sao?” Từ lúc mới bắt đầu, Đằng Tử Hạo đã suy đoán phạm nhân chính là nàng, bởi vì ngoại trừ nàng, hắn thật đúng là không nghĩ ra Ôn Noãn Noãn kết thù oán với ai!”
Hạ Tử Uy nhất thời bộ mặt tức giận, giận đến sắc mặt đỏ lên, nói không ra lời, một lúc lâu, mới hé ra nét cười khổ: “Đằng Tử Hạo! Không sai, ta là thích ngươi, thế nhưng ta cho dù có thích ngươi, có chán ghét Ôn Noãn Noãn, ta đều sẽ không làm chuyện như vậy, muốn làm ta sẽ khiến nàng chết!”
Đằng Tử Hạo cũng nhịn không được nữa nổi giận: “Hạ Tử Uy, những lời ngươi nói bây giờ cũng đủ để đem ra khởi tố rồi!!”
Hạ Tử Uy vẻ mặt không quan tâm, khéo miệng gợi lên vẻ cười nhạt: “Tốt, ngươi liền khởi tố a! Liền gặp các ngươi vu oan người tốt, làm cho hung thủ thực sự nhởn nhơ bên ngoài đi!”
“Ngươi!!” Đằng Tử Hạo bị nàng chọc giận, nhất thời không nói ra lời, lúc này Đằng Tại Hi lại giơ tay cắt đứt lời của hắn.
Đằng Tại Hi liếc mắt nhìn vẻ cao ngạo của Hạ Tử Uy, đối với Đằng Tử Hạo nói: “Để cho nàng đi thôi, nàng không phải phạm nhân!”
“Cái gì? !” Đằng Tử Hạo nhất thời vẻ mặt khó hiểu nhìn Đằng Tại Hi: “Cậu, ngươi thế nào khẳng định nàng không phải phạm nhân? Cháu thế nhưng cảm thấy chính là nàng a!”
Lời của hắn nhất thời như lưỡi dao đâm vào lòng Hạ Tử Uy, sắc mặt trở nên khó coi, cúi đầu không nói gì.
Đằng Tại Hi giương mắt cùng Đằng Tử Hạo đối diện, trầm giọng nói: “Ta nói nàng không phải phạm nhân chính là không phải phạm nhân!”
Nhìn trong ánh mắt nàng có thể thấy được, nàng không phải phạm nhân, tựu như theo lời nàng nói, nói muốn làm sẽ làm thật độc ác! Thế nhưng, cho dù không phải phạm nhân, thì nàng cũng là một mối nguy hiểm!
Ngay khi Hạ Tử Uy chuẩn bị rời đi, Đằng Tại Hi lại gọi nàng lại, khóe miệng tự tiếu phi tiêu nhìn nàng, khuôn mặt anh tuấn , mị hoặc, ánh mắt nhất thời đem nàng mê muội chấn động, thế nhưng lời Đằng Tại Hi nói lại khiến sắc mặt nàng trở nên khó coi.
“Ôn Noãn Noãn là vợ của Đằng Tại Hi ta, nếu để cho ta biết được ngươi lần nữa tìm nàng phiền phức, ta tuyệt đối sẽ không buông tha ngươi !” Đôi mắt Đằng Tại Hi lóe ra mâu quang lạnh lung
Hạ Tử Uy không tự chủ ngẩn người ra, rồi mới dời đi.
Thẩm tra cả ngày cũng không có thu hoạch gì cả, Đằng Tử Hạo đã sớm mệt nằm sấp xuống, Đằng Tại Hi vừa nói về nhà, hắn ngay lập tức sinh long hoạt hổ, thật vui vẻ cùng ở sau cùng hắn rời đi.
Nhưng khi Đằng Tại Hi muốn đi đến một chỗ, Đằng Tử Hạo thật muốn chính mình xuống xe quay trở lại.
Rua.Anne: Từ chương 118 không phải em edit nhưng em thấy do mỗi người edit nên cách xưng hô nhân vật có vẻ không nhất quán:(. Chương 119 trở đi lại xưng hô là hắn,nàng. Phần em edit lại xưng là anh,cô. Chỉ sợ như thế này sẽ gây khó chịu cho người đọc thôi. Mọi người cho em ý kiến xem để cách xưng hô thế nào hợp lí và hay hơn?:-??
0.000000
0.000000
Like this:
14 bloggers like this post.