ĂN TƯỚNG CÔNg

Dich & edit : Lady_wild_cat

Đại Đường công thương phát đạt, thường có sự giao dịch làm ăn với nước ngoài, lấy việc buôn bán tơ lụa, trà và đồ gốm sứ là việc buôn bán chính, nhập khẩu về ngựa của các chư quốc ở Tây vực, lông thú cùng trân châu bảo thạch là nhập của Nam Hải. Nhưng việc buôn bán giao dịch chủ yếu thu lại lợi nhuận khổng lồ lại diễn ra qua đường biển, Đại Đường nắm giữ cảng khẩu trọng yếu ở vùng duyên hải thu về bạc tỉ, nên đương nhiên, Nghiễm Châu kề cận cảng Nam Dương cũng trở thành vùng trọng điểm buôn bán tại vùng biển Nam Hải.

Kinh gia kinh doanh Tô châu trà phường ở Nghiễm châu tự nhiên cũng trở thành trọng điểm phát triển mậu dịch.

Trong thành, quán xá cùng tửu điếm mở ra nhan nhản, người dân giao dịch buôn bán làm ăn náo nhiệt, Kinh Vô Tuyết lần đầu đi tới Nghiễm Châu tự nhiên được đại khai nhãn giới.

“Tiểu thư, người ngồi xuống đi”. Đông Mai vừa mở cửa ra lệnh cho lão phu xe lái xe chậm lại vừa dặn dò Kinh Vô Tuyết phải cẩn thận, miễn cho nàng ló đầu ra ngoài ngó nghiêng lại ngã gẫy cổ mất thôi.

“Đông Mai, ngươi xem chúng ta cũng nhau đi thuyền có được không há!”.

“Nô tì hỏi rồi, đi xe ngựa thoải mái hơn nhiều, đi thuyền lại phải đợi”. Mà trời này gió to, tiểu thư cứ ngoái cổ ra ngoài miết sẽ bị trúng gió ốm mất thôi, “tiểu thư, ngươi cẩn thận một chút đi”.  Trong lòng nàng run sợ việc Kinh Vô Tuyết cứ treo mình ra ngoài cửa xe như vậy.

“Ta biết, oa! Chiếc thuyền kia lớn quá nha …. Mà một đám người tụ tập ở đó không biết làm cái gì nhỉ, ta qua xem xem”. Nàng vội vàng muốn phu xe dừng lại, thậm chí chưa chờ xe dừng lại nàng đã nhảy phốc xuống.

“Tiểu ….” Đông Mai vươn tay suýt thì nắm được vạt áo của Kinh Vô Tuyết, nàng thở dài, chiếu theo tình huống này, bọn họ năm nào tháng nào mới tới được Mạc gia trang đây?

“Đồ quỷ nhỏ nhà ngươi, còn ít tuổi không chịu lo học hành lại đi làm trộm cắp, nếu không đem đồ ngươi ăn cướp được giao ra đây, ta sẽ đem ngươi giao cho nha môn”.

“Ta thật sự không có ăn cắp mà, các vị thúc thúc bá bá thẩm thẩm a di à, các người hãy làm chứng cho ta với, người này cậy thế khinh người, ta dù có là tiểu hài tử nhưng vẫn hiểu được lễ nghĩa, ta vừa dơ tay mà hắn đã vu ta ăn trộm là thế nào”.

Nhìn những người đứng xem đều thản nhiên không ai ra tay cứu giúp. Kinh Vô Tuyết tiến vào trong đám người, chỉ thấy một nam nhân mặc cẩm bào đang ác liệt chế trụ một tiểu nam hài gầy nhỏ.

“Nếu ngươi không có ăn cướp thì hãy để ta lục soát ngươi xem là biết có hay không ngay”. Muốn diễn trò trước mặt ta sao, không được đâu.

“Ngươi …. Ngươi không được làm loạn như vậy”. Tiểu nam hài tỏ ra hung hãn đầy khẩn trương, con mắt không ngừng láo liên di chuyển khắp nơi.

“Chỉ cần ngươi đem tiền giao ra đây, ta có thể không truy cứu nữa”. Bàn tay của nam tử vẫn giữ chặt thằng nhỏ.

“Một người lớn như ngươi mà lại đi khi dễ một tiểu hài tử như ta thì sao gọi là anh hùng hảo hán nữa hả?” Kinh Vô Tuyết ngó trái ngó phải, thấy mọi người đứng nhìn chỉ trỏ ngó nghiêng, không một ai dám lên tiếng. Theo trực giác chỉ báo, nàng xông thẳng lên phía trước, chặn trước mặt tiểu nam hài, “Tiểu huynh đệ ngươi không cần phải sợ nữa”.

“Tiên nữ tỷ tỷ”. Tiểu nam hài thông minh đứng nép sau lưng nàng, hướng nam tử kia làm mặt quỷ.

“Cô nương xin hãy tránh ra, tên tiểu quỷ này ăn trộm đã bị tại hạ bắt quả tang tại trận”. Nam tử nhăn trán, hắn không tài nào nghĩ được tiểu cô nương này đột nhiên chạy ở đâu ra đây cản địa hắn, xinh xắn đáng yêu như búp bê được trạm khắc tinh xảo bằng thủy tinh, tựa hồ chỉ cần chạm tay một cái là có thể vỡ tan, làm khẩum khí của hắn không thể hung ác cho nổi.

“Phải vậy không? Ngươi có bằng chứng gì không?” Đôi mắt sáng ngời mở to, nhìn thẳng vào hắn tra hỏi.

“Tiểu thư à”. Đông Mai vội vàng chen vào đám người, khi chứng kiến cảnh này thiếu chút nữa nàng muốn ngất xỉu. “Tiểu thư, ngươi lại xen vào việc người khác nữa rồi, chúng ta còn có việc mà, đi mau thôi”.

“Ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy?” Đúng lúc này, một nam tử tay phe phẩy quạt dẫn theo thủ hạ tiến vào, mọi người đứng vây quanh xem khi thấy hắn, đều đồng loạt mở ra một thông đạo.

“Thiếu gia”. Nam tử đang hung dữ như vậy, thấy người vừa tới ngay lập tức chắp tay, vái chào nói nhỏ, “Thuộc hạ đã tóm được tặc nhân, chỉ, chỉ là …..” Hắn do dự đưa ánh mắt hướng về phía tiểu nam hài đang nép sau tiểu nữ tử.

“Mạc Cấn, ngươi lui trước đi”.

Mạc Cấn nghe vậy cúi mặt, mặt không đổi sắc, lập tức rút lui.

“Sao ngươi lại có thể dung túng cho thuộc hạ tùy tiện khi dễ một đứa nhỏ yếu đuối vậy hả, đúng là đồ bại hoại mà”.

Kinh Vô Tuyết đoán trừng tên này chính là người được xưng là thiếu gia đây, tướng mạo nho nhã, y phục trắng tinh, quả thật là ngọc thụ lâm phong mà, đồng tử đen láy lóe lên ý cười, đôi mắt hoa đào thần thái có chút gian tà, vừa nhìn đã biết không phải thứ dễ trêu vào.

Nếu không phải quan gia công tử thì cũng là tên con nhà giàu ăn bám, tháng ngày chỉ biết thong dong nhàn nhã, nhưng thành thật nhìn nhận, trông hắn đúng dạng công tử phong nhã, tiêu sái, ở Tô Châu loại người chỉ có vẻ bề ngoài không có nội tâm như hắn nàng gặp đã nhiều rồi.

“Tai hạ họ Mạc, tên chỉ một chữ Lân”.

“ A! Ngươi là cái tên kia……” Đông Mai ở một bên cả kinh, há mồm cứng lưỡi, nói không nên lời.

“Cái gì mà tên kia? Đông Mai, chúng ta không cần nhiều lời với loại phấn diện nam nhân này”. Nhìn thấy bộ dáng Đông Mai vừa Kinh Hỉ vừa thẹn thùng, trong lòng Kinh Vô Tuyết  có chút không vui. Đông Mai xưa nay đều không quan tâm tới vẻ bề ngoài cửa nam nhân, vì cái gì mà khi gặp tên nam nhân xinh đẹp như con gái này lại biến thành một kẻ háo sắc như vậy trời? Tại Tô Châu nữ nhân xinh đẹp lại hoàn hảo hơn hắn không có hiếm.

“Cô nương xin đợi một chút”. Mạc Lân vừa nói vừa né tránh ánh mắt như phóng tia lửa điện của nàng.

Mạc Lân dương quạt quế chi, ôn hòa lễ độ tiến đền hỏi, “Vị cô nương này, xin hỏi có phải chúng ta đã gặp nhau ở nơi nào đó rồi phải không?”

Làn da trắng hồng như bạch ngọc của nàng vì tức giận mà càng thêm đỏ ửng, linh mâu lưu chuyển song sánh nước, Mạc Lân càng nhìn đôi mắt to này cành thấy giống như đã gặp qua ở đâu đó rồi.

“Hừ! Ai thèm quen biết gì với loại người thô tục như ngươi, đừng có vô lại nhận bừa người quen như vậy”. Kinh Vô Tuyết nâng tầm mắt lên trên hạ giọng nói tiếp “Việc ở đây ta không quản nữa, Đông Mai ngươi mang tên tiểu hài tử này lên xe ngựa đi”.

“ Cám ơn tiên nữ tỷ tỷ”. Tiểu nam hài trong ánh mắt rõ ràng là có ý nhẹ nhàng thở phào ra, đáng tiếc Kinh Vô Tuyết không lưu ý. Nàng còn đang mải trừng mắt nhìn Mạc Lân.

“Chậm đã”. Mạc Lân vung cánh tay lên chặn lại.

“Ngươi muốn làm cái gì nữa?” Nàng mạnh mẽ, xưa nay không hề sợ thế lực ác bá nào, cho dù hắn có muốn làm cái gì đi chăng nữa, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật này, nàng không tin hắn có hành động gây bất lợi đối với nàng.

“ Tiểu thư, người không thể đối xử với hắn như vậy, người cùng hắn …… Hắn là……” Trời ạ, hắn chính là cô gia tương lai, nàng có hồ đồ cũng không thể có chuyện nhận nhầm chủ tử được, hắn tuyệt đối chính là cô gia tương lai mà.

“Ngươi tên là Đông Mai? Các ngươi từ Tô Châu đến?” Danh hiệu thần đồng từ thủa nhỏ của Mạc Lân không phải là giả, chỉ với hai manh mối nho nhỏ, hắn lập tức liên tưởng đến ….

Kinh Vô Tuyết lập tức chặn phía trước người Đông Mai, bộ dáng y như gà mái bảo vệ gà con, “Ngươi có chủ ý quái quỷ gì với Đông Mai nhà chúng ta thế hả?”.

“ Ngươi là Kinh Vô Tuyết?”.  Mạc Lân mỉm cười, gương mặt không đổi sắc, chỉ  có Mạc Li mâu trung chợt lóe.

“ Ngươi sao ma biết được?”, Nàng đề cao cảnh giác.

“Chẳng biết cái tên Mạc Lân có tạo ấn tượng gì cho ngươi hay không?”. Hắn hé lộ ra gương mặt cười với đủ loại cảm xúc.

“ Ta biết, hắn là vị hôn phu của ta …… Mà ngươi hỏi điều đó có ý gì nữa vậy?”. Không thể nào! Nàng không tin hắn dám đối với nàng làm gì tệ hại.

“Tiểu thư à, ta muốn nói với người chuyện này nè, hắn chính là Mạc Lân thiếu gia, tướng công tương lai của người đó”. Đông Mai thở dài một tiếng, không nghĩ tới bọn họ cư nhiên lại chạm mặt trong tình huống như vậy.

Bọn họ chính là người một nhà ! Tiểu nam hài sắc mặt biến đổi, theo trực giác xoay người bỏ trốn.

“Không chạy trốn được đâu”. Mạc Cấn không bị các nàng quấy nhiễu làm phân tâm nên ngay lập tức phát hiện chế trụ tiểu nam hài.

Giờ phút này Kinh Vô Tuyết không thể phủ nhận hay né tránh được nữa, “ngươi là Mạc Lân, Mạc trang tam thiếu gia, cái người cả ngày chỉ biết chạy loạn, ăn không ngồi rồi nhàn rỗi, là tên lãng tử vô dụng, vô tích sự phải không?”

Xem ra ấn tượng về hắn đối với nàng tựa hồ không được tốt lắm, “đã lâu không gặp, nương tử của ta”. Mạc Lân xoay nguời vái chào, nụ cười như cơn gió mùa xuân.

“Ai là nương tử của ngươi chứ? Ngươi nhận nhầm người rồi”. Kinh Vô Tuyết vừa nói vừa quay người leo lên xe ngựa hòng tẩu thoát, nàng không muốn sẽ bị bắt lại đâu, “Đông Mai chúng ta đi”.

“Xin hãy từ từ đã, một khi đã tới đây rồi thì thế não cũng phải ghé qua Mạc trang một chuyến”, hắn lập tức ngăn nàng lại, “Mẫu thân nói nương tử của ta muốn tới nhà chơi, nên đã đặc biệt dặn dò ta , phải khoản đãi nàng cẩn thận, nếu bây giờ để nàng chạy đi như vậy, vạn nhất lúc trở về mẫu thân hỏi chuyện, bảo ta phải trả lời thế nào đây? Nàng cho dù có chán ghét ta, cũng xin đừng làm khó ta như vậy”.

Đều là lão nương nhàn cư vi bất thiện đem cái gánh nặng ‘vị thôn thê’ đặt lên vai hắn. Tính ra, nhìn nàng cũng không tới nỗi nào, hơn nữa nam nhân ba thê bốn thiếp cũng là lẽ thường tình, cưới một người rồi thêm vài người nữa cũng có sao. Có lẽ nếu hắn thành thân với một tiểu cô nương sống động hoạt bát như vậy cũng không phải chuyện gì xấu, ít nhất cuộc  sống sẽ không nhàm chán.

“ Ngươi…… Đừng tới đây, a! Ngươi…… Ngươi muốn làm cái gì?”.  Kinh Vô Tuyết phát hiện thân mình bỗng nhiên bay lên không, tâm cả kinh, trước mắt tối sầm, nàng đã ngất xỉu luôn rồi.

“Mạc Cấn mọi chuyện còn lại ở đây giao cho ngươi xử lý”. Mạc Lân tự cho mình một cái công đạo, thản nhiên bế nàng lên như bế em bé , quay đầu rời đi luôn.

14 responses »

  1. dungxu_tio says:

    thankssss

  2. kate091091 says:

    thanks nhiu nha🙂

  3. Anonymous says:

    thanks ty

  4. haily says:

    thanks nang!

  5. xumuoi304 says:

    éc éc tuyết tỉ có cần mới đầu gặp mặt đã la lân ca xối xả thía ko a
    thank nàng nha

  6. LovelyJuly says:

    Chắc 2 người này có ân oán từ kiếp trước nè. Mới gặp mặt mà đã mắng xối xả rồi.
    Thanks ss

  7. xuxu says:

    that kh ngo Lan ca lai co mau de nhu vay, co the bao phu xe danh xe ve phu ma, lai con tu tay minh dua nang ve nua chu. chep. chep.

  8. meongox97 says:

    thanks nang`!

  9. alicedovn says:

    thanks!

  10. 4llowu says:

    moi gap mat da chui ngta xoi xa a. VT hu qua

  11. thoxitin says:

    mình sợ kiểu ngây thơ như kinh vô tuyết thật hix

  12. Y Tiểu Quỳnh says:

    bạn ML này chưa j đã tính cưới vợ bé ồi.thank

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s